Trong mỗi dịp mùng 1, ngày rằm, lễ Tết hay tháng Bảy Vu Lan, khói vàng mã lại bay lên từ hàng triệu gia đình Việt. Từ tiền âm phủ, quần áo, nhà lầu, xe hơi, điện thoại thông minh… tất cả được “gửi” về cõi vô hình như một cách biểu đạt lòng hiếu kính với tổ tiên.

Nhưng trong nhịp sống hiện đại, câu hỏi đặt ra là: Chúng ta đang gìn giữ truyền thống – hay đang duy trì một thói quen lãng phí mang màu sắc mê tín?
Tục đốt vàng mã xuất hiện trong văn hoá Á Đông từ nhiều thế kỷ trước, dựa trên quan niệm “trần sao âm vậy” – Người sống cần gì, người đã khuất cũng cần như vậy. Tuy nhiên, cần phân biệt rõ: Đây là tín ngưỡng dân gian – Không phải giáo lý chính thống của Phật giáo
Trong tư tưởng của Phật giáo Việt Nam, việc siêu độ cho người đã khuất không nằm ở vật phẩm đốt đi, mà ở công đức được tạo ra từ hành động thiện lành của người sống. Đức Phật không dạy “đốt để được”, mà dạy “làm phước để hồi hướng”. Sự nhập nhằng giữa tập tục và giáo lý đã khiến nhiều người tin rằng: Đốt càng nhiều – càng được phù hộ. Hoá càng lớn – càng được lộc. Đây là điểm bắt đầu của sự lệch chuẩn văn hoá.
Lãng phí hữu hình – niềm tin vô hình
Theo ước tính, mỗi năm người Việt chi hàng nghìn tỷ đồng cho vàng mã. Vào dịp tháng Bảy âm lịch, thị trường vàng mã tăng vọt, xuất hiện đủ loại biệt thự, siêu xe, thậm chí cả “nhân viên phục vụ” bằng giấy.
Ở góc độ kinh tế học văn hoá, đây là một dạng tiêu dùng không tạo ra giá trị xã hội bền vững:
- Tiền bị đốt thành tro.
- Khói gây ô nhiễm.
- Nguy cơ cháy nổ tăng cao ở khu dân cư đông đúc.
Trong khi đó, cùng một khoản tiền ấy:
- Có thể giúp một bệnh nhân nghèo phẫu thuật.
- Có thể xây một mái ấm.
- Có thể trao học bổng cho trẻ em vùng cao.
Nếu hiếu đạo là báo đáp công ơn sinh thành, thì hành động làm thiện – cứu người – nuôi dưỡng sự sống mới chính là hình thức “cúng dường” cao nhất. Đó là sự chuyển hoá từ cứu rỗi bằng mê tín sang cứu người bằng nhân ái.
Một điều đáng lưu ý: nhiều người đốt vàng mã không hẳn vì thành tâm, mà vì… sợ.
- Sợ tổ tiên trách phạt.
- Sợ “không bằng nhà người ta”.
- Sợ thiếu lễ nghi.
Tâm lý sợ hãi này khiến tập tục trở thành áp lực xã hội. Khi một gia đình đốt ít, họ cảm thấy áy náy. Khi hàng xóm đốt nhiều, họ thấy mình “thiếu sót”. Hiếu đạo, vì thế, dần bị đo bằng khối lượng tro tàn. Đây là biểu hiện của một xã hội đang thiếu sự phân định giữa niềm tin và lý trí. Nhiều cơ sở tôn giáo lớn hiện nay đã kêu gọi hạn chế vàng mã, khuyến khích phật tử làm việc thiện thay vì đốt giấy. Xu hướng này phù hợp với tinh thần bảo vệ môi trường, giảm lãng phí và xây dựng văn hoá ứng xử văn minh.
Hiếu đạo trong thời hiện đại không còn dừng ở mâm cao cỗ đầy hay những lễ hoá vàng hoành tráng. Hiếu đạo là:
- Cha mẹ còn sống – chăm sóc chu đáo.
- Ông bà đã khuất – tưởng nhớ bằng đời sống tử tế.
- Tổ tiên nhiều đời – vinh danh bằng nhân cách và sự đóng góp cho xã hội.
Một người con thành đạt, sống lương thiện, giúp ích cộng đồng – đó mới là “ngôi nhà lầu” bền vững nhất gửi về cho tổ tiên.
Đốt vàng mã hay đốt lên lòng nhân ái?
Vấn đề không nằm ở việc cấm hay không cấm mà là chuyển hoá nhận thức. Nếu một gia đình vẫn muốn giữ tập tục – có thể đốt tượng trưng, giản dị, như một nghi thức văn hoá. Nhưng thay vì chi hàng triệu đồng cho những món đồ giấy xa hoa, hãy dành phần lớn nguồn lực ấy cho hoạt động thiện nguyện, rồi thành tâm khấn nguyện: “Con xin hồi hướng công đức này đến tổ tiên.” Trong triết lý nhân sinh Á Đông, phúc đức không đến từ tro tàn, mà đến từ hành động thiện lành.
Hoá vàng không xấu nếu nó xuất phát từ lòng thành. Nhưng nó trở nên đáng suy nghĩ khi biến thành sự phô trương, lãng phí và mê tín. Hiếu đạo thời hiện đại cần một sự nâng cấp về nhận thức. Giữa một xã hội đang cần lòng nhân ái, có lẽ điều chúng ta nên đốt lên không phải là vàng mã, mà là ngọn lửa của trách nhiệm, của thiện tâm và của văn hoá tỉnh thức.
Trần Thọ
- 80 NĂM NGÀY TRUYỀN THỐNG CÔNG AN NHÂN DÂN – CLB SỸ QUAN HỌ TRẦN VIỆT NAM
- CLB Sỹ quan họ Trần kỷ niệm 80 năm ngày thành lập QĐNDVN
- Sẵn sàng cho “Liên hoan Trình diễn Thơ Việt Nam lần thứ VIII 2025”
- Trợ lý ảo AI – Hành trình từ tầm nhìn đến thực tiễn
- Đổi mới, sáng tạo trong giáo dục – Trường THPT Hà Đông
- ĐH Công nghệ GTVT – Nơi biến những ước mơ thành hiện thực















